Hoàng Thuỳ Linh: ‘Quá khứ có ngủ yên hay không, mọi người không sống đời tôi làm sao biết?’

11-03-2018 10:26

10 năm sau biến cố đầu đời, người đẹp sinh năm 1988 khẳng định cô cần một lần thẳng thắn, dũng cảm đối diện tất cả để xin lỗi Vàng Anh cũng như nói lời cảm ơn tới những người đã đi qua thanh xuân đời mình, dù tốt hay xấu đều làm nên Hoàng Thuỳ Linh của hiện tại.

Chiều 6/3, Hoàng Thùy Linh xuất hiện tại họp báo ra mắt tự truyện mang tên Vàng Anh & Phượng Hoàng ở Hà Nội. 10 năm nhìn lại, “Vàng Anh” năm nào tự tin đứng trên sân khấu, tâm sự trước truyền thông về khoảng thời gian biến đau khổ thành sức mạnh. Bên cạnh đó, giọng ca Bánh trôi nước cũng tiết lộ nguyên nhân ra mắt tự truyện sau 10 năm kể từ biến cố đầu đời.

 

Hoàng Thuỳ Linh xuất hiện giản dị tại sự kiện.

– Quãng thời gian 10 năm đứng dậy từ “tro tàn” tạo ra tự truyện Vàng Anh & Phượng Hoàng, đây liệu chính là “cái tát mạnh” đối với những ai từng quay lưng với Hoàng Thuỳ Linh trong quá khứ?

– Tôi không nghĩ vậy và cũng không tiêu cực đến mức đó. Tôi đơn giản cho rằng đây là cuốn sách đáng đọc ở mọi lứa tuổi, là điều nên làm, có ý nghĩa quan trọng đối với mình.

Tất cả sự trưởng thành trong cuộc sống của tôi được khắc họa rất rõ trong cuốn tự truyện. Còn cảm nhận mỗi người tôi không thể quyết định thay ai. Mỗi một bài học, mỗi giá trị rút ra từ cuốn sách phải bắt nguồn từ người đọc, từ chính tư duy và sự nhận biết của họ. Tôi tin rằng họ sẽ hiểu những điều tử tế, tốt đẹp và quân tử trong cuốn sách này.

– Nhiều người cho rằng quá khứ ngày ấy đã ngủ yên, Hoàng Thuỳ Linh có lo sợ việc ra mắt tự truyện có phần “đào bới” chuyện cũ?

– Bạn có nghĩ nó thực sự đã ngủ yên không? Mọi người đâu có sống cuộc đời của tôi. Tôi coi quá khứ này như một bức tường, rào cản mà chính mình cần tự giải thoát, phải tạo ra điều gì đó tích cực, xứng đáng hơn với những người ở bên cạnh đã tin tưởng mình suốt cả cuộc đời.

Tại sao phải sợ hãi, phải dừng lại khi mới gặp biến cố có một lần. Đã vấp ngã thì phải đứng dậy, ngã ở đâu đứng dậy ở đó. Nếu ai gặp khó khăn cũng chùn bước thì cả cuộc đời chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

– Gia đình phản ứng như thế nào trước quyết định này của Linh? Bạn có đặt mình vào vị trí bố mẹ khi quyết tâm kể lại quãng thời gian trưởng thành 10 năm trong đó có cả những “nốt trầm”?

– Bố mẹ là những người rất tuyệt vời. Bố mẹ quá hiểu tôi, biết rõ con gái chỉ muốn mang đến điều tích cực, điều khiến môi trường xung quanh tốt hơn chứ chưa bao giờ làm gì đó chỉ đơn thuần cho cá nhân.

Khi hiểu được con gái đến vậy thì tất cả dự định, mong muốn của Linh bố mẹ đều ủng hộ. Dẫu ban đầu nghe có vẻ khó đấy, nhưng bố mẹ biết con gái sẽ làm một cách tử tế, nghiêm túc, lịch sự và quân tử nhất.

 

– 10 năm trôi qua, cái nhìn của họ hàng về Hoàng Thuỳ Linh hẳn phải có sự chuyển biến tích cực?

– Khi ai đó tiếp nhận một thông tin tiêu cực, thái độ ban đầu của họ chắc chắn chẳng phải điều mình mong muốn và tôi hoàn toàn thông cảm. Chính tôi trước đây khi không sống khách quan, bản thân cũng có những phản ứng rất mạnh, không biết đặt mình vào vị trí của người khác và suy nghĩ một cách có tình người.

Vậy nên việc ai đó từng làm điều tương tự với tôi, tôi hiểu được. Con người mà, không thể lúc nào cũng cởi mở, sống hào sảng. Những ai từng có lúc thất vọng về tôi, tôi mong sẽ không bao giờ khiến họ cảm thấy như vậy nữa. Suy nghĩ này giúp tôi nỗ lực, khiến mọi người hiểu, yêu quý con người mình hơn. Hoặc có thể họ không thích nhưng ít nhất cũng dành sự trân trọng cho mình.

Đó là suy nghĩ của tôi khi quay trở lại. Gạt mọi thứ tiêu cực ra khỏi đầu, giữ vững năng lượng tích cực và tôi cảm giác nó bắt đầu truyền được đến chính những người đã từng không thiện cảm với mình.

– Hoàng Thuỳ Linh ngày hôm nay dường như không chỉ vượt qua bức tường, rào cản biến cố của năm xưa mà còn đạp đổ, lãng quên nó hoàn toàn?

– Trong cuộc sống, quá khứ luôn là một phần cuộc đời, tôi không thể nào khiến nó biến mất, dẫu sao tất cả cũng tạo nên con người của mình hiện tại. Ngày xưa nhận một viên gạch, họ nói mình không đủ tốt, không đủ giỏi, mình xây nó thành những bức tường tiêu cực. Tôi không muốn điều đó xảy ra nữa.

Hoàng Thuỳ Linh ngày hôm nay cần một lần đối diện trực tiếp với nó, để lên tiếng từ góc độ của chính mình chứ không phải từ sự áp đặt hay định kiến của ai. Điều này không chỉ dành cho tôi mà còn cho gia đình, những người thầy, người bạn luôn thấu hiểu, tin tưởng mình sẽ làm được.

Đây cũng là lời cảm ơn tôi muốn gửi đến những người đã đi qua cuộc đời mình dù tốt hay xấu. Đời người mà chỉ toàn sống với sự oán trách thì chẳng bao giờ thấy nổi hào quang. Mà Linh lại là người luôn đi tìm ánh sáng.

– Những người mà Linh muốn nói lời cảm ơn, có bao gồm cả Việt?

–  Những ai đã đi qua cuộc đời tôi, dù tốt hay xấu, xảy ra trong tình huống nào đi chăng nữa thì tất cả đều tạo nên con người mình ở thời điểm hiện tại.

Nhiều khi tôi nghĩ nếu trong cuộc sống mọi chuyện khác đi sẽ thế nào, nhưng suy cho cùng, mình không biết được. Chỉ biết ở thời điểm hiện tại, cuộc sống của mình cân bằng, trọn vẹn, sức mạnh tư duy không tồi. Nhiêu đó đủ khiến tôi biết ơn những gì đã qua, dù tốt hay xấu.

Chuyện gì xảy ra là một phần quá khứ, tôi không chối bỏ và cũng không muốn chỉ nghĩ đến những mặt tiêu cực. Có khó khăn giúp mình sau này hiểu bản thân hơn, giúp tôi nhận ra bản thân mạnh hơn mình tưởng.

Ai rồi cũng sẽ gặp khó khăn thôi. Chẳng có cuộc đời nào lại không tồn tại sai lầm hay hoàn hảo cả. Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Không có câu chuyện nào giống nhau nhưng tôi vẫn muốn mang năng lượng tích cực tới mọi người.

Khi ai đó gặp biến cố, tôi muốn nói với họ rằng không sao đâu, rồi mọi chuyện sẽ ổn, nhưng chính mình phải muốn tốt lên trước đã. Đấy mới là điều tôi muốn nhấn mạnh, chứ sa đà vào chuyện nhỏ bé, đấu đá cá nhân hay chỉ trích nhau thì đó không phải Hoàng Thùy Linh. Hoàng Thùy Linh không phải người như thế, nếu có điều tiếng ấy ở bên ngoài thì cũng là thêu dệt.

– Hoàng Thuỳ Linh đặt tên tự truyện cũng như dự án đánh dấu chặng đường 10 năm hoạt động là Vàng Anh & Phượng Hoàng. Đây là một sự khẳng định về Hoàng Thùy Linh của hiện tại?

Tôi chưa bao giờ tự khẳng định điều gì. Hồi bé khi còn chơi đồ hàng, bạn hẳn cũng có ước mơ chứ? Tôi cũng thế thôi, có giấc mơ nhỏ bé, có cái lại điên rồ. Đến khi càng trưởng thành thì ước mơ của mình cũng lớn lên theo. Giờ đây tôi đặt tên nó là Phượng Hoàng.

Cảm ơn Hoàng Thuỳ Linh vì buổi trò chuyện. Chúc bạn ngày càng thành công và hạnh phúc!